独夜词

唐代 崔公远
晴天霜落寒风急,锦帐罗帏羞更入。 秦筝不复续断弦,回身掩泪挑灯立。
qíng tiān shuāng luò hán fēng   jǐn zhàng luó wéi xiū gèng
qín zhēng duàn xián   huí shēn yǎn lèi tiǎo dēng