独夜

宋代 林景熙
客鬓双蓬老拾遗,一灯明灭酒醒时。 百年回首忽成梦,万窃有声皆是诗。 残夜月枝乌未稳,故乡水草雁多饥。 夹衣初试新霜冷,欲折黄花寄所思。
bìn shuāng péng lǎo shí   dēng míng miè jiǔ xǐng shí  
bǎi nián huí shǒu chéng mèng   wàn qiè yǒu shēng jiē shì shī  
cán yuè zhī wèi wěn   xiāng shuǐ cǎo yàn duō  
jiá chū shì xīn shuāng lěng   zhé huáng huā suǒ