独夜

宋代 洪咨夔
两窗明月一庭霜,佛屋风铃语夜长。 孤酌不多人易醒,九回肠付篆盘香。
liǎng chuāng míng yuè tíng shuāng   fēng líng zhǎng  
zhuó duō rén xǐng   jiǔì huí cháng zhuàn pán xiāng