独夜

宋代 陆游
一生食太仓,蠹耗均雀鼠;虽云久置散,饥饱尚撑拄。 两年失微禄,始觉困羁旅。 倾身营薪米,得食已过午。 人观不堪忧,意气终自许。 藜羹若大庖,草庐如万础。 平生师颜原,本自藐晋楚。 悠然卧北窗,残灯翳还吐。
shēng shí tài cāng   hào jūn què shǔ   suī yún jiǔ zhì sàn   bǎo shàng chēng zhǔ  
liǎng nián shī wēi   shǐ jué kùn  
qīng shēn yíng xīn   shí guò  
rén guān kān yōu   zhōng  
gēng ruò páo   cǎo wàn chǔ  
píng shēng shī yán yuán   běn miǎo jìn chǔ  
yōu rán běi chuāng   cán dēng hái