独夜

宋代 陆游
独夜迢迢掩素屏,病怀羁思共伶竮。 房栊十月寒初重,风雨三更酒半醒。 繁杵有声时断续,残缸无焰尚青荧。 怳然唤起西征梦,身卧金牛古驿亭。
tiáo tiáo yǎn píng   bìng huái 怀 gòng líng pīng  
fáng lóng shí yuè hán chū zhòng   fēng sān gēng jiǔ bàn xǐng  
fán chǔ yǒu shēng shí duàn   cán gāng yàn shàng qīng yíng  
huǎng rán huàn 西 zhēng mèng   shēn jīn niú 驿 tíng