独夜

宋代 陆游
灯花寒自结,雪片夜方深。 瘦影参危坐,清愁入苦吟。 江湖身汗漫,药石病侵寻。 朋旧凋零尽,何人识此心?
dēng huā hán jié   xuě piàn fāng shēn
shòu yǐng cān wēi zuò   qīng chóu yín
jiāng shēn hàn màn   yào shí bìng qīn xún
péng jiù diāo líng jǐn   rén shí xīn