独学

宋代 陆游
师友雕零身白首,杜门独学就谁评?秋风弃扇知安命,小炷留灯悟养生。 踵息无声酣午枕,舌根忘味美晨烹。 少年妄起功名念,岂信身闲心太平。
shī yǒu diāo líng shēn bái shǒu   mén xué jiù shuí píng   qiū fēng shàn zhī ān mìng   xiǎo zhù liú dēng yǎng shēng  
zhǒng shēng hān zhěn   shé gēn wàng wèi měi chén pēng  
shào nián wàng gōng míng niàn   xìn shēn xián xīn tài píng