读《玄宗幸蜀记》

唐代 贯休
宋璟姚崇死,中庸遂变移。如何游万里,只为一胡儿。 泣溻乾坤色,飘零日月旗。火从龙阙起,泪向马嵬垂。 始忆张丞相,全师郭子仪。百官皆剽劫,九庙尽崩隳。 尘扑银轮暗,雷奔栈阁危。幸臣方赐死,野老不胜悲。 及溜飘沦日,行宫寂寞时。人心虽未厌,天意亦难知。 圣两归丹禁,承乾动四夷。因知纳谏诤,始是太平基。
sòng jǐng yáo chóng   zhōng yōng suì biàn yóu wàn   zhǐ wèi ér
qián kūn   piāo líng yuè huǒ cóng lóng quē   lèi xiàng wéi chuí
shǐ zhāng chéng xiàng   quán shī guō zi bǎi guān jiē piāo jié   jiǔ miào jǐn bēng huī
chén yín lún àn   léi bēn zhàn wēi xìng chén fāng   lǎo shèng bēi
liū piāo lún   xíng gōng shí rén xīn suī wèi yàn   tiān nán zhī
shèng liǎng guī dān jìn   chéng qián dòng yīn zhī jiàn zhèng   shǐ shì tài píng