读匈奴传

明代 王世贞
匈奴新得意,入塞即横行。贱老长从俗,趋贪不顾名。 抗衡非上策,避地且全生。和好终难恃,那曾念舅甥。
xiōng xīn   sāi héng xíng jiàn lǎo cháng cóng   tān míng    
kàng héng fēi shàng   qiě quán shēng hǎo zhōng nán shì   céng niàn jiù shēng