独行

元代 张雨
春泥未成沙,曳屣柔且平。春风不鸣条,振衣凉且轻。 我意本静惬,中林便独行。松盖无曲影,水乐皆全声。 踽踽迫前冈,悠悠度斜坑。老樵眼如猫,见我不问名。 直赠金光草,疑是古先生。
chūn wèi chéng shā   róu qiě píng chūn fēng míng tiáo zhèn   liáng qiě qīng    
běn jìng qiè   zhōng lín biàn 便 xíng sōng gài yǐng shuǐ   jiē quán shēng    
qián gāng   yōu yōu xié kēng lǎo qiáo yǎn māo jiàn   wèn míng    
zhí zèng jīn guāng cǎo   shì xiān sheng