独醒

宋代 郭祥正
野性惟怜酒,无聊遂独醒。风尘双白鬓,天地一青萍。 鵩鸟宁须赋,离骚未是经。回头付陈迹,终欲醉冥冥。
xìng wéi lián jiǔ   liáo suì xǐng fēng chén shuāng bái bìn tiān   qīng píng    
niǎo níng   sāo wèi shì jīng huí tóu chén zhōng   zuì míng míng