独行

唐代 白居易
闇诵黄庭经在口,闲携青竹杖随身。晚花新笋堪为伴,独入林行不要人。
ān sòng huáng tíng jīng zài kǒu   xián xié qīng zhú zhàng suí shēn wǎn huā xīn sǔn kān wèi bàn   lín xíng yào rén