读西京杂记十三首次渊明读山海经韵 其六

宋代 李彭
公孙发蒙耳,猥作支厦木。仲舒弃胶西,白驹在空谷。 脱粟饭故人,安敢望薰沐。齐人固多诈,何由调玉烛。
gōng sūn mēng ěr   wěi zuò zhī shà zhòng shū jiāo bái 西   zài kōng    
tuō fàn rén   ān gǎn wàng xūn rén duō zhà   yóu diào zhú