读西京杂记十三首次渊明读山海经韵 其七

宋代 李彭
长卿还成都,埋玉昆山阴。谋醉鹔鹴裘,跫然遁丘林。 卖醪著犊鼻,涤器扬巴音。谁知子虚赋,遽惬武皇心。
zhǎng qīng hái chéng   mái kūn shān yīn móu zuì shuāng qiú qióng   rán dùn qiū lín    
mài láo zhù   yáng yīn shéi zhī   qiè huáng xīn