杜晓峰出塞

清代 赛音布
龙庭余旧到,送子泪沾衣。风定树犹怒,日高霜正飞。 啸阴山鬼过,叫月野驼归。常使心魂感,还家梦亦稀。
lóng tíng jiù dào   sòng zi lèi zhān fēng dìng shù yóu   gāo shuāng zhèng fēi    
xiào yīn shān guǐ guò   jiào yuè tuó guī cháng shǐ xīn 使 hún gǎn huán   jiā mèng