读香奁集诗戏效其体

宋代 陆游
金铺一闭几春风,咫尺心知万里同。 麝枕何曾禳梦恶,玉壼空解贮啼红。 画愁延寿丹青误,赋欠相如笔墨工。 一事目前差自慰,月明还似未央中。
jīn chūn fēng   zhǐ chǐ xīn zhī wàn tóng  
shè zhěn zēng ráng mèng è   kǔn kōng jiě zhù hóng  
huà chóu yán shòu 寿 dān qīng   qiàn xiàng gōng  
shì qián chà wèi   yuè míng hái shì wèi yāng zhōng