都下和同舍客李元老承信赠诗之韵

宋代 杨万里
论交何必星霜久,白头得似倾盖友。 长安市上李将军,挽弓旧不论石斗。 只今有子似渠长,清夜读书雪边牖。 云端烽烟半点无,怪来将军不好武。 遗我骊珠三百颗,字字镌鑱未曾苟。 得得且看钱塘潮,莫莫言攀渭城柳。 朝家金印斗样大,情知不上书生肘。 儒冠多误侬饱谙,毛锥焉用君知否。 便应早请终军缨,径须系取单于首。 居延蒲类水如天,吹作春风一杯酒。 归来冠剑上凌烟,剩作功名落人口。 如何收剑许光芒,也趁槐花黄里走。 献璞虽真不救胫,绝弦何如只停手。 人生匹似风中花,荣瘁升沉岂非偶。 与君早赋归去来,名垂万古知何有。 不如耳热歌鸣鸣,醉帽欹倾衣不细。 诗流唱和秋虫鸣,僧房问荅狮子吼。 尽令俗客不妨来,白眼相看勿分剖。
lùn jiāo xīng shuāng jiǔ   bái tóu de qīng gài yǒu  
cháng ān shì shàng jiāng jūn   wǎn gōng jiù lùn shí dòu  
zhī jīn yǒu zi shì cháng   qīng shū xuě biān yǒu  
yún duān fēng yān bàn diǎn   guài lái jiāng jūn hǎo  
zhū sān bǎi   juān chán wèi céng gǒu  
de de qiě kàn qián táng cháo   yán pān wèi chéng liǔ  
cháo jiā jīn yìn dòu yàng   qíng zhī shàng shū shēng zhǒu  
guān duō nóng bǎo ān   máo zhuī yān yòng jūn zhī fǒu  
biàn 便 yīng zǎo qǐng zhōng jūn yīng   jìng chán shǒu  
yán lèi shuǐ tiān   chuī zuò chūn fēng bēi jiǔ  
guī lái guān jiàn shàng líng yān   shèng zuò gōng míng luò rén kǒu  
shōu jiàn guāng máng   chèn huái huā huáng zǒu  
xiàn suī zhēn jiù jìng   jué xián zhǐ tíng shǒu  
rén shēng fēng zhōng huā   róng cuì shēng chén fēi ǒu  
jūn zǎo guī lái   míng chuí wàn zhī yǒu  
ěr míng míng   zuì mào qīng  
shī liú chàng qiū chóng míng   sēng fáng wèn shī zi hǒu  
jǐn lìng fáng lái   bái yǎn xiāng kàn fēn pōu