独卧二首 其一

宋代 王安石
谁有锄耰不自操,可怜园地满蓬蒿。欲寻春物无蹊径,独卧南床白日高。
shuí yǒu chú yōu cāo   lián yuán mǎn péng hāo xún chūn jìng   nán chuáng bái gāo