读文山集

宋代 林景熙
黑风夜撼天柱折,万里飞尘九溟竭。 谁欲扶之两腕绝,英泪浪浪满襟血。 龙庭戈鋋烂如雪,孤臣生死早已决。 纲常万古悬日月,百年身世轻一发。 苦寒尚握苏武节,垂尽犹存杲卿舌。 膝不可下头可截,白日不照吾忠切。 哀鸿上诉天欲裂,一编千载虹光发。 书生倚剑歌激烈,万壑松声助幽咽。 世间泪洒儿女别,大丈夫心一寸铁。
hēi fēng hàn tiān zhù zhé   wàn fēi chén jiǔ míng jié  
shuí zhī liǎng wàn jué   yīng lèi làng làng mǎn jīn xuè  
lóng tíng chán làn xuě   chén shēng zǎo jué  
gāng cháng wàn xuán yuè   bǎi nián shēn shì qīng  
hán shàng jié   chuí jǐn yóu cún gǎo qīng shé  
xià tou jié   bái zhào zhōng qiē  
āi hóng 鸿 shàng tiān liè   biān qiān zǎi hóng guāng  
shū shēng jiàn liè   wàn sōng shēng zhù yōu  
shì jiān lèi ér bié   zhàng xīn cùn tiě