读汪襄阳作顾季狂诗叙有感

明代 王世贞
昔我游燕山,宗李中所私。高歌命白雪,片片纵横垂。 醉醒华阳馆,坐见青天危。狂语两相厄,宁容世人知。 顾生业游者,一再侍酒卮。风吹浮云散,信意南北驰。 契阔几十年,闻颇豪于诗。矫矫汪襄阳,握手惠前绥。 谓余旧有赠,迪功乃其师。左袒在中原,江左良见嗤。 自余遘家祸,戢身一茅茨。名姓落人间,谁当齿颊之。 寄语谢襄阳,勿令豪杰窥。吴门饶俊彦,诗卷日追随。 莫言秦越人,为秦作儿医。
yóu yān shān   zōng zhōng suǒ gāo mìng bái xuě piàn   piàn zòng héng chuí    
zuì xǐng huá yáng guǎn   zuò jiàn qīng tiān wēi kuáng liǎng xiāng è níng   róng shì rén zhī    
shēng yóu zhě   zài shì jiǔ zhī fēng chuī yún sàn xìn   nán běi chí    
kuò shí nián   wén háo shī jiǎo jiǎo wāng xiāng yáng   shǒu huì qián suí    
wèi jiù yǒu zèng   gōng nǎi shī zuǒ tǎn zài zhōng yuán jiāng   zuǒ liáng jiàn chī    
gòu jiā huò   shēn máo míng xìng luò rén jiān shuí   dāng chǐ jiá 齿 zhī    
xiè xiāng yáng   lìng háo jié kuī mén ráo jùn yàn shī   juàn zhuī suí    
yán qín yuè rén   wèi qín zuò ér