读王摩诘诗爱其散发晚未簪道书行尚把之句因

宋代 陆游
往者游青城,犹及二三老,稽首出世师,数语穷至道。 妻子真弊屣,弃去恨不早。 俯仰才几时,残骸日衰槁。 吾儿有奇骨,亦复至幽讨。 金丹傥可成,白发何足扫!
wǎng zhě yóu qīng chéng   yóu èr sān lǎo   shǒu chū shì shī   shù qióng zhì dào  
zhēn   hèn zǎo  
yǎng cái shí   cán hái shuāi gǎo  
ér yǒu   zhì yōu tǎo  
jīn dān tǎng chéng   bái sǎo