读王摩诘诗爱其散发晚未簪道书行尚把之句因

宋代 陆游
我生本江湖,岁月不可算。 采药游名山,所历颇萧散。 一逢巢居翁,见谓於我馆,酌泉啖松柏,每得造膝款。 行道不自力,残发日已短。 海山故不远,谪限何时满?
shēng běn jiāng   suì yuè suàn  
cǎi yào yóu míng shān   suǒ xiāo sàn  
féng cháo wēng   jiàn wèi guǎn   zhuó quán dàn sōng bǎi   měi zào kuǎn  
háng dào   cán duǎn  
hǎi shān yuǎn   zhé xiàn shí mǎn