读王孟诗偶赋

宋代 李含章
中允文章健笔扛,出关无计敢从降。新愁应继庾开府,老泪曾悲张曲江。 阙下新词谁第一,河中名士古无双。平生别有伤心处,几按岐王乐府腔。 彭泽高风许独攀,清姿落落绝人寰。月中杨柳词人去,雪后梅花野客閒。 归梦应栖桐柏观,羁魂终绕鹿门山。若教明主非相弃,床下何因复放还。
zhōng yǔn wén zhāng jiàn káng   chū guān gǎn cóng jiàng xīn chóu yīng kāi   lǎo lèi céng bēi zhāng jiāng
què xià xīn shuí   zhōng míng shì shuāng píng shēng bié yǒu shāng xīn chù   àn wáng yuè qiāng
péng gāo fēng pān   qīng 姿 luò luò jué rén huán yuè zhōng yáng liǔ rén   xuě hòu méi huā xián
guī mèng yīng tóng bǎi guān   hún zhōng rào 鹿 mén shān ruò jiào míng zhǔ fēi xiāng   chuáng xià yīn fàng hái