渎头阻风

宋代 杨万里
天寒春浅蛰未开,船头一声出地雷。 老夫惊倒卷帘看,白浪飞从东海来。 东海复东几万里,扶桑顷刻到长淮。 琉璃地上玉山起,玉山自走非人推。 似闻海若怒川后,雨师风伯同抽差。 夜提横水明光甲,大呼一战龟山颓。 老夫送客理皈棹,适逢奇观亦壮哉。 岂不怀皈船不进,檕缆古柳依云堆。 须臾惊定却成喜,分付客愁金缕杯。
tiān hán chūn qiǎn zhé wèi kāi   chuán tóu shēng chū léi  
lǎo jīng dǎo juàn lián kàn   bái làng fēi cóng dōng hǎi lái  
dōng hǎi dōng wàn   sāng qǐng dào cháng huái  
liú li shàng shān   shān zǒu fēi rén tuī  
shì wén hǎi ruò chuān hòu   shī fēng tóng chōu chà  
héng shuǐ míng guāng jiǎ   zhàn guī shān tuí  
lǎo sòng guī zhào   shì féng guān zhuàng zāi  
huái 怀 guī chuán jìn   lǎn liǔ yún duī  
jīng dìng què chéng   fēn chóu jīn bēi