杜挺之新得知州将出京遗予薪刍豆

宋代 梅尧臣
鲁公马病不可出,陶令言拙徒扣门。 举家食粥焉用怪,但愿漉酒巾常存。 长安侏儒胜方朔,水边潭母哀王孙。 王孙功名立四极,方朔诙谈干至尊。 我才不及三二子,摧藏自愧趋权阍。 前时永叔寄秉粟,一秋已免忧朝昏。 今君益之薪与菽,老马病骨生精魂。 昨闻新拜历阳守,王国久客虱处褌。 都水借船轻复浅,急趁寒汴流浑浑。 耳清眼明见野色,一听江鹤醒若喷。 余粮滞钝不暇惜,均於朋契惟义惇。 设如河涸胶在步,县邑亦足供鸡豚。 却嗟我甑有时匮,莫与太仓黄鼠论。
gōng bìng chū   táo lìng yán zhuō kòu mén  
jiā shí zhōu yān yòng guài   dàn yuàn jiǔ jīn cháng cún  
cháng ān zhū shèng fāng shuò   shuǐ biān tán āi wáng sūn  
wáng sūn gōng míng   fāng shuò huī tán gàn zhì zūn  
cái sān èr zi   cuī cáng kuì quán hūn  
qián shí yǒng shū bǐng   qiū miǎn yōu cháo hūn  
jīn jūn zhī xīn shū   lǎo bìng shēng jīng hún  
zuó wén xīn bài yáng shǒu   wáng guó jiǔ shī chù kūn  
dōu shuǐ jiè chuán qīng qiǎn   chèn hán biàn liú hún hún  
ěr qīng yǎn míng jiàn   tīng jiāng xǐng ruò pēn  
liáng zhì dùn xiá   jūn péng wéi dūn  
shè jiāo zài   xiàn gōng tún  
què jiē zèng yǒu shí kuì   tài cāng huáng shǔ lùn