读陶诗二首 其二

明代 沈周
元气本无声,宣和偶宫徵。沨沨合自然,其音无惉懘。 流之天地间,六代激绮靡。溯观删馀什,雅岂不在是。 后来庶有知,韦柳实兴起。更后邈无人,斯文止于此。
yuán běn shēng   xuān ǒu gōng zhēng féng féng rán   yīn zhān chì    
liú zhī tiān jiān   liù dài guān shān shén   zài shì    
hòu lái shù yǒu zhī   wéi liǔ shí xīng gèng hòu miǎo rén   wén zhǐ