读唐人乐府戏拟思妇怨

宋代 陆游
一自门前征马嘶,此心常与断云西。 双飞空羡雉朝雊,独泣忍闻乌夜啼!辽海昼昏麈漠漠,杜陵春到草萋萋。 孤愁可为邻姬说,只有临樽醉似泥。
mén qián zhēng   xīn cháng duàn yún 西  
shuāng fēi kōng xiàn zhì cháo gòu   rěn wén   liáo hǎi zhòu hūn zhǔ   líng chūn dào cǎo  
chóu wèi lín shuō   zhǐ yǒu lín zūn zuì shì