读孙子尚旧所寄书

宋代 王十朋
故人之书不易得,片纸只字皆可惜。收拾永为巾笥藏,纵得千金不愿易。 开缄展转时一读,读未能终泪横臆。之人门地盛衣冠,万里家居帝王宅。 干戈缭绕飘吾乡,倾盖论交似畴昔。我年初冠君犹少,握手游从忝联璧。 金溪风月供醉吟,君唱我酬常即席。君诗句句清且新,高压曹刘倒元白。 我才短浅何足论,彊伴宁容小生敌。追风骏足横海鳞,暂困盐车与污泽。 掉头一去不可寻,南北茫茫烟水隔。往年雁字时复传,近日诗筒杳难觅。 眼中不见故人面,纸上空怀故人迹。人生会合能几回,一别八年同瞬息。 我去无由君不来,尊酒相逢更何夕。
rén zhī shū   piàn zhǐ zhī jiē shōu shí yǒng wèi jīn cáng zòng   de qiān jīn yuàn    
kāi jiān zhǎn zhuǎn shí   wèi néng zhōng lèi héng zhī rén mén shèng guān wàn   jiā wáng zhái    
gān liáo rào piāo xiāng   qīng gài lùn jiāo shì chóu nián chū guān jūn yóu shǎo   shǒu yóu cóng tiǎn lián    
jīn fēng yuè gōng zuì yín   jūn chàng chóu cháng jūn shī qīng qiě xīn gāo   cáo liú dào yuán bái    
cái duǎn qiǎn lùn   jiàng bàn níng róng xiǎo shēng zhuī fēng jùn héng hǎi lín zàn   kùn yán chē    
diào tóu xún   nán běi máng máng yān shuǐ wǎng nián yàn shí chuán jìn   shī tǒng yǎo nán    
yǎn zhōng jiàn rén miàn   zhǐ shàng kōng huái 怀 rén rén shēng huì néng huí   bié nián tóng shùn    
yóu jūn lái   zūn jiǔ xiāng féng gèng