读书楼为四明王子沂赋

宋代 王称
旷野豁烟翠,层梯标石丛。奎辉贯窗牗,飒飒来天风。 良宵清讽音,飘落如半空。雅调既云远,古心谁与同。 岂无华搆崇,飞轩切层穹。春风罗绮醉,落日烟花红。 讵知静心者,兀坐窥鸿濛。游心太古巢,寤寐云霞中。 幽艳适自媚,清芬在无穷。
kuàng huō yān cuì   céng biāo shí cóng kuí huī guàn chuāng yǒu   lái tiān fēng    
liáng xiāo qīng fěng yīn   piāo luò bàn kōng diào yún yuǎn   xīn shuí tóng    
huá gòu chóng   fēi xuān qiè céng qióng chūn fēng luó zuì luò   yān huā hóng    
zhī jìng xīn zhě   zuò kuī hóng 鸿 méng yóu xīn tài cháo   mèi yún xiá zhōng    
yōu yàn shì mèi   qīng fēn zài qióng