读书感愤四首 其三

宋代 汪炎昶
痴尝泥编简,谓世无难为。家国共条贯,圣贤类我欺。 鬓彩斑断雨,灯影清凉飔。吾道适自尔,贫贱岂所期。
chī cháng biān jiǎn   wèi shì nán wéi jiā guó gòng tiáo guàn shèng   xián lèi    
bìn cǎi bān duàn   dēng yǐng qīng liáng dào shì ěr pín   jiàn suǒ