读书

宋代 陆游
两两星躔九九车,天津笑我醉骑驴。 床头正可著周易,架上何妨抽汉书。 幸有古人同臭味,不嫌儿子似迂疏。 颓然白发虽堪鄙,耐事禁愁却有余。
liǎng liǎng xīng chán jiǔ jiǔ chē   tiān jīn xiào zuì  
chuáng tóu zhèng zhù zhōu   jià shàng fáng chōu hàn shū  
xìng yǒu rén tóng chòu wèi   xián ér zi shì shū  
tuí rán bái suī kān   nài shì jìn chóu què yǒu