读守道诗

宋代 张耒
仁宗之初公有声,一世懦者闻之惊。 日行古义不顾俗,师事孙子传其经。 扫堂捧杖供贱役,侍师之坐随师行。 质疑问道无敢变,当世始知师与生。 作为文章不徒发,讥切时事排公卿。 俗儒毁誉无所出,乃取过行为讥评。 过于仁义罪固小,矫弊自合违中行。 人皆不及子独过,过者之罪谁为轻。 开编偶诵子诗句,辞气磊落严以清。 吟哦令我不能舍,想见眉宇寒峥嵘。 高风一泯不可见,安得壮士能经营。 惜哉朽骨不可作,徂徕废土知谁耕。
rén zōng zhī chū gōng yǒu shēng   shì nuò zhě wén zhī jīng  
xíng   shī shì sūn zi chuán jīng  
sǎo táng pěng zhàng gōng jiàn   shì shī zhī zuò suí shī xíng  
zhì wèn dào gǎn biàn   dāng shì shǐ zhī shī shēng  
zuò wéi wén zhāng   qiē shí shì pái gōng qīng  
huǐ suǒ chū   nǎi guò xíng wéi píng  
guò rén zuì xiǎo   jiǎo wéi zhōng háng  
rén jiē zi guò   guò zhě zhī zuì shuí wèi qīng  
kāi biān ǒu sòng zi shī   lěi luò yán qīng  
yín é lìng néng shě   xiǎng jiàn méi hán zhēng róng  
gāo fēng mǐn jiàn   ān zhuàng shì néng jīng yíng  
zāi xiǔ zuò   lái fèi zhī shuí gēng