读史有感十二首 其十一

明代 王世贞
平陵朱阿游,请剑诛佞臣。天怒再为折,殿槛不复新。 优游平津邸,笑谓薛赣君。小生欲相吏,而我岂其人。 所效苟不雠,遂掷国士身。是以达节者,千秋恒自伸。
píng líng zhū ā yóu   qǐng jiàn zhū nìng chén tiān zài wèi zhé diàn   kǎn 殿 xīn    
yōu yóu píng jīn   xiào wèi xuē gàn jūn xiǎo shēng xiāng ér   rén    
suǒ xiào gǒu chóu   suì zhì guó shì shēn shì jié zhě qiān   qiū héng shēn