读史五首

唐代 白居易
楚怀放灵均,国政亦荒淫。彷徨未忍决,绕泽行悲吟。 汉文疑贾生,谪置湘之阴。是时刑方措,此去难为心。 士生一代间,谁不有浮沉。良时真可惜,乱世何足钦。 乃知汨罗恨,未抵长沙深。 祸患如棼丝,其来无端绪。马迁下蚕室,嵇康就囹圄。 抱冤志气屈,忍耻形神沮。当彼戮辱时,奋飞无翅羽。 商山有黄绮,颍川有巢许。何不从之游,超然离网罟。 山林少羁鞅,世路多艰阻。寄谢伐檀人,慎勿嗟穷处。 汉日大将军,少为乞食子。秦时故列侯,老作锄瓜士。 春华何暐晔,园中发桃李。秋风忽萧条,堂上生荆杞。 深谷变为岸,桑田成海水。势去未须悲,时来何足喜。 寄言荣枯者,反复殊未已。 含沙射人影,虽病人不知。巧言构人罪,至死人不疑。 掇蜂杀爱子,掩鼻戮宠姬。弘恭陷萧望,赵高谋李斯。 阴德既必报,阴祸岂虚施。人事虽可罔,天道终难欺。 明则有刑辟,幽则有神祇.苟免勿私喜,鬼得而诛之。 季子憔悴时,妇见不下机。买臣负薪日,妻亦弃如遗。 一朝黄金多,佩印衣锦归。去妻不敢视,妇嫂强依依。 富贵家人重,贫贱妻子欺。奈何贫富间,可移亲爱志。 遂使中人心,汲汲求富贵。又令下人力,各竞锥刀利。 随分归舍来,一取妻孥意。
chǔ huái 怀 fàng líng jūn   guó zhèng huāng yín páng huáng wèi rěn jué   rào xíng bēi yín
hàn wén jiǎ shēng   zhé zhì xiāng zhī yīn shì shí xíng fāng cuò   nán wéi xīn
shì shēng dài jiān   shuí yǒu chén liáng shí zhēn   luàn shì qīn
nǎi zhī luó hèn   wèi cháng shā shēn
huò huàn fén   lái duān qiān xià cán shì   kāng jiù líng
bào yuān zhì   rěn chǐ xíng shén dāng shí   fèn fēi chì
shāng shān yǒu huáng   yǐng chuān yǒu cháo cóng zhī yóu   chāo rán wǎng
shān lín shǎo yāng   shì duō jiān xiè tán rén   shèn jiē qióng chǔ
hàn jiàng jūn   shǎo wèi shí zi qín shí liè hóu   lǎo zuò chú guā shì
chūn huā wěi   yuán zhōng táo qiū fēng xiāo tiáo   táng shàng shēng jīng
shēn biàn wéi àn   sāng tián chéng hǎi shuǐ shì wèi bēi   shí lái
yán róng zhě   fǎn shū wèi
hán shā shè rén yǐng   suī bìng rén zhī qiǎo yán gòu rén zuì   zhì rén
duō fēng shā ài   yǎn chǒng hóng gōng xiàn xiāo wàng   zhào gāo móu
yīn bào   yīn huò shī rén shì suī wǎng   tiān dào zhōng nán
míng yǒu xíng   yōu yǒu shén   . gǒu miǎn   guǐ ér zhū zhī
qiáo cuì shí   jiàn xià mǎi chén xīn  
zhāo huáng jīn duō   pèi yìn jǐn guī gǎn shì   sǎo qiáng
guì jiā rén zhòng   pín jiàn nài pín jiān   qīn ài zhì
suì shǐ 使 zhōng rén xīn   qiú guì yòu lìng xià rén   jìng zhuī dāo
suí fēn guī shě lái