读师文和郡侯喜雨诗次其韵

宋代 陈造
涛波襄陵尚霖雨,龙伯不省田家苦。 官中出镪瘗流尸,内地之民无宅土。 京邑本根枝外邦,渠侬枵虚闯官仓。 流亡可饱骨可肉,县官仁爱吏慈祥。 古来畏天灾无小,迄令百颦馀一笑。 阳愆阴伏谁致此,共说群憸投有昊。 一昨雩祷饭不荤,神祠佛屋香炷氲。 霓望朝昏耐跼蹐,风传真赝长纷纭。 我归得同郡人乐,愍农喜雨收奇作。 想摩鲸牙凌浩荡,更穿月胁翔辽邈。 吾帮不熟农告功,溜匙云子行沾侬。 小儿解谢倩人诮,搜镌径欲分吾穷。 乃公拙无尺一召,他日当归有先当。 耕牛先后计未失,谁谓山林迹如扫。 世人二五不知十,赴争夺场不遗力。 分表营营竟何补,截趾适屦山藏泽。 黄堂诗老民所天,秋来衢路有醉眠。 乐职未赋吾歉然,人言此笔须臞仙。 小草可录寸有长,会从之游据胡床。 蜂腰鹤膝容探汤,借儿茹胾升公堂。
tāo xiāng líng shàng lín   lóng xǐng tián jiā  
guān zhōng chū qiāng liú shī   nèi zhī mín zhái  
jīng běn gēn zhī wài bāng   nóng xiāo chuǎng guān cāng  
liú wáng bǎo ròu   xiàn guān rén ài xiáng  
lái wèi tiān zāi xiǎo   lìng bǎi pín xiào  
yáng qiān yīn shuí zhì   gòng shuō qún xiān tóu yǒu hào  
zuó dǎo fàn hūn   shén xiāng zhù yūn  
wàng cháo hūn nài   fēng chuán zhēn yàn zhǎng fēn yún  
guī tóng jùn rén   mǐn nóng shōu zuò  
xiǎng jīng líng hào dàng   gèng chuān 穿 yuè xié xiáng liáo miǎo  
bāng shú nóng gào gōng   liū shi yún xíng zhān nóng  
xiǎo ér jiě xiè qiàn rén qiào   sōu juān jìng fēn qióng  
nǎi gōng zhuō chǐ zhào   dāng guī yǒu xiān dāng  
gēng niú xiān hòu wèi shī   shuí wèi shān lín sǎo  
shì rén èr zhī shí   zhēng duó chǎng  
fēn biǎo yíng yíng jìng   jié zhǐ shì shān cáng  
huáng táng shī lǎo mín suǒ tiān   qiū lái yǒu zuì mián  
zhí wèi qiàn rán   rén yán xiān  
xiǎo cǎo cùn yǒu zhǎng   huì cóng zhī yóu chuáng  
fēng yāo róng tàn tāng   jiè ér shēng gōng táng