读士特诗集

宋代 刘子翚
谁将家集到书帷,故喜风骚擅一时。 快读祗愁雌霓误,流传不但落枫奇。 唱酬滥许联东野,叙引仍欣得牧之。 生死穷途天不恤,虚名安用日星垂。
shuí jiāng jiā dào shū wéi   fēng sāo shàn shí  
kuài zhī chóu   liú chuán dàn luò fēng  
chàng chóu làn lián dōng   yǐn réng xīn zhī  
shēng qióng tiān   míng ān yòng xīng chuí