读史述 其十七 孙嵩

明代 魏学洢
北海孙宾石,沉烈有深意。道逢卖饼人,一呼魂魄悸。 携手同车归,上堂拜昆季。门外正狼虎,闻声莫通气。 事平相笑出,厄屯乍成字。问君复壁中,还有几名士。
běi hǎi sūn bīn shí   chén liè yǒu shēn dào féng mài bǐng rén   hún    
xié shǒu tóng chē guī   shàng táng bài kūn mén wài zhèng láng wén   shēng tōng    
shì píng xiāng xiào chū   è tún zhà chéng wèn jūn zhōng hái   yǒu míng shì