度石门山

唐代 杜审言
石门千仞断,迸水落遥空。道束悬崖半,桥欹绝涧中。 仰攀人屡息,直下骑才通。泥拥奔蛇径,云埋伏兽丛。 星躔牛斗北,地脉象牙东。开塞随行变,高深触望同。 江声连骤雨,日气抱残虹。未改朱明律,先含白露风。 坚贞深不惮,险涩谅难穷。有异登临赏,徒为造化功。
shí mén qiān rèn duàn   bèng shuǐ luò yáo kōng dào shù xuán bàn   qiáo jué jiàn zhōng
yǎng pān rén   zhí xià cái tōng yōng bēn shé jìng   yún mái shòu cóng
xīng chán niú dòu běi   mài xiàng dōng kāi sāi suí xíng biàn   gāo shēn chù wàng tóng
jiāng shēng lián zhòu   bào cán hóng wèi gǎi zhū míng   xiān hán bái lòu fēng
jiān zhēn shēn dàn   xiǎn liàng nán qióng yǒu dēng lín shǎng   wèi zào huà gōng