读试卷有感

宋代 张扩
巧语互一律,纷然如铦锋。挥笔馀万言,积案成千重。 谁令缪悠子,持衡居其中。两目病且昏,不辨牛马踪。 而使视试文,岂能分雌雄。往时心力彊,眼明耳犹聪。 本欲藉科举,脱此文字攻。一朝反自缚,身随蠹书虫。 负郭有田园,犹存荒菊丛。频年粳稻熟,酒贱尊不空。 胡不驾柴车,远揖陶令风。作诗请伯氏,林下相追从。
qiǎo   fēn rán xiān fēng huī wàn yán   àn chéng qiān zhòng    
shuí lìng miù yōu zi   chí héng zhōng liǎng bìng qiě hūn   biàn niú zōng    
ér shǐ 使 shì shì wén   néng fēn xióng wǎng shí xīn jiàng yǎn   míng ěr yóu cōng    
běn   tuō wén gōng zhāo fǎn shēn   suí shū chóng    
guō yǒu tián yuán   yóu cún huāng cóng pín nián jīng dào shú jiǔ   jiàn zūn kōng    
jià chái chē   yuǎn táo lìng fēng zuò shī qǐng shì lín   xià xiāng zhuī cóng