读史

清代 魏周琬
首夏气恢台,览书竟每昼。书中多其词,检括理必覆。 彼俱陈死人,潜魂听鞫究。贤愚止两门,蹈蹠有万构。 肘足韩魏接,肝胆楚越斗。少忍俟其定,钟鸣彻尽漏。 吾观古今来,亟亟总为救。烈火烧坤原,昏波泛天霤。 救者苟未止,天地乃考寿。
shǒu xià huī tái   lǎn shū jìng měi zhòu shū zhōng duō jiǎn   kuò    
chén rén   qián hún tīng jiū xián zhǐ liǎng mén dǎo   zhí yǒu wàn gòu    
zhǒu hán wèi jiē   gān dǎn chǔ yuè dòu shǎo rěn dìng zhōng   míng chè jǐn lòu    
guān jīn lái   zǒng wèi jiù liè huǒ shāo kūn yuán hūn   fàn tiān liù    
jiù zhě gǒu wèi zhǐ   tiān nǎi kǎo shòu 寿