读沈宛君《茉莉花》诗感而赋此未能尽如原意也

近现代 熊盛元
香轻盈而雅淡,影要眇兮宜脩。借他山之灵种,植故国之高丘。 采芳馨兮谁遗,伫冷落之街头。对纷驰之缇骑,但重足而夷犹。 已矣夫,九衢既不能偶语兮,盍起古之人以为俦。 寄华年于锦瑟,忘蝴蝶与庄周。嚼冰团兮诗心炽,执慧剑兮胆气遒。 望广寒兮漠漠,驰魂梦之悠悠。知河清兮可俟,共诚坚以抗流。 漫书空以遣孤愤兮,簪霜鬓兮醉中倚槛豁吟眸。
xiāng qīng yíng ér dàn   yǐng yào miǎo xiū jiè shān zhī líng zhǒng   zhí guó zhī gāo qiū
cǎi fāng xīn shuí   zhù lěng luò zhī jiē tóu duì fēn chí zhī   dàn zhòng ér yóu
  jiǔ néng ǒu   zhī rén wéi chóu
huá nián jǐn   wàng dié zhuāng zhōu jué bīng tuán shī xīn chì   zhí huì jiàn dǎn qiú
wàng guǎng 广 hán   chí hún mèng zhī yōu yōu zhī qīng   gòng chéng jiān kàng liú
màn shū kōng qiǎn fèn   zān shuāng bìn zuì zhōng kǎn huō yín móu