杜少陵
诗胆悬天地,春心返澒蒙。杖藜回首白,泣血迸空红。
鲸落银潢底,星沉碧海中。残膏真不朽,千载丐吾宗。
shī
诗
dǎn
胆
xuán
悬
tiān
天
dì
地
,
chūn
春
xīn
心
fǎn
返
hòng
澒
méng
蒙
zhàng
。
lí
杖
huí
藜
shǒu
回
bái
首
qì
白
,
xuè
泣
bèng
血
kōng
迸
hóng
空
红
。
jīng
鲸
luò
落
yín
银
huáng
潢
dǐ
底
,
xīng
星
chén
沉
bì
碧
hǎi
海
zhōng
中
cán
。
gāo
残
zhēn
膏
bù
真
xiǔ
不
qiān
朽
,
zǎi
千
gài
载
wú
丐
zōng
吾
宗
。