独山梅花

宋代 王安石
独山梅花何所似,半开半谢荆棘中。 美人零落依草木,志士憔悴守蒿蓬。 亭亭孤艳带寒日,漠漠远香随野风。 移栽不得根欲老,回首上林颜色空。
shān méi huā suǒ shì   bàn kāi bàn xiè jīng zhōng  
měi rén líng luò cǎo   zhì shì qiáo cuì shǒu hāo péng  
tíng tíng yàn dài hán   yuǎn xiāng suí fēng  
zāi gēn lǎo   huí shǒu shàng lín yán kōng