读曲歌九首

南北朝 佚名
其一 柳树得春风, 一低复一昂。 谁能空相忆, 独眠度三阳。 其二 折杨柳。 百鸟啼园林, 道欢不离口。 其三 逋发不可料, 憔悴为谁睹。 欲知相忆时, 但看裙带缓几许。 其四 奈何许! 石阙生口中, 衔碑不得语。 其五 思欢不得来, 抱被空中语。 月没星不亮, 持底明侬绪。 其六 打杀长鸣鸡, 弹去乌臼鸟。 愿得连冥不复曙, 一年都一晓。 其七 暂出白门前, 杨柳可藏乌。 欢作沉水香, 侬作博山炉。 其八 一夕就郎宿, 通夜语不息。 黄檗万里路, 道苦真无极。 其九 登店卖三葛, 郎来买丈余。 合匹与郎去, 谁解断粗疏。
liǔ shù chūn fēng  
áng
shuí néng kōng xiāng  
mián sān yáng
èr
shé yáng liǔ
bǎi niǎo yuán lín  
dào huān kǒu
sān
liào  
qiáo cuì wèi shuí
zhī xiāng shí  
dàn kàn qún dài huǎn
nài  
shí què shēng kǒu zhōng  
xián bēi
huān de lái  
bào bèi kōng zhōng
yuè méi xīng liàng  
chí míng nóng
liù
shā cháng míng  
dàn jiù niǎo
yuàn lián míng shǔ  
nián dōu xiǎo
zàn chū bái mén qián  
yáng liǔ cáng
huān zuò chén shuǐ xiāng  
nóng zuò shān
jiù láng 宿  
tōng
huáng wàn  
dào zhēn
jiǔ
dēng diàn mài sān  
láng lái mǎi zhàng
láng  
shuí jiě duàn shū