度秦岭

宋代 张舜民
狗日去中山,春尽抵冯翊。 闰晦适石城,发轸蒙再谪。 有姪佐晋阴,所幸在肘腋。 儿女本天爱,未免各分北。 同行五六口,出关已登陟。 舍去两京道,右手入大谷。 入谷路崎岖,少前屡颠踬。 秦岭生所闻,今日乃相识。 一舍蹑其跌,两舍跨其脊。 东井闻水声,南箕观簸析。 西历华山小,北瞰黄河赤。 大荔信毫末,中条真拳石。 终夜听猿啼,白昼履虎迹。 俯仰天地间,浩然为一色。 是时甫中元,寒冻地欲坼。 婢仆急榆火,腹背互熏炙。 辗转竟号呼,良久各苏息。 其南差濔迤,稍降已温液。 及至洛水滨,挥汗复畴昔。 乃知高卑殊,能使气令易。 商於固善地,又且近乡国。 感涕荷君恩,死生宁有极。 凡人历艰险,乃心方惊策。 常使处燕安,政如怀鸩毒。 所以古先人,平居犹运甓。
gǒu zhōng shān   chūn jìn féng  
rùn huì shì shí chéng   zhěn méng zài zhé  
yǒu zhí zuǒ jìn yīn   suǒ xìng zài zhǒu  
ér běn tiān ài   wèi miǎn fēn běi  
tóng háng liù kǒu   chū guān dēng zhì  
shě liǎng jīng dào   yòu shǒu  
  shǎo qián diān zhì  
qín lǐng shēng suǒ wén   jīn nǎi xiāng shí  
shè niè diē   liǎng shě kuà  
dōng jǐng wén shuǐ shēng   nán guān  
西 huà shān xiǎo   běi kàn huáng chì  
xìn háo   zhōng tiáo zhēn quán shí  
zhōng tīng yuán   bái zhòu  
yǎng tiān jiān   hào rán wèi  
shì shí zhōng yuán   hán dòng chè  
huǒ   bèi xūn zhì  
zhǎn zhuǎn jìng hào   liáng jiǔ  
nán chà   shāo jiàng wēn  
zhì luò shuǐ bīn   huī hàn chóu  
nǎi zhī gāo bēi shū   néng shǐ 使 lìng  
shāng shàn   yòu qiě jìn xiāng guó  
gǎn jūn ēn   shēng níng yǒu  
fán rén jiān xiǎn   nǎi xīn fāng jīng  
cháng shǐ 使 chù yàn ān   zhèng huái 怀 zhèn  
suǒ xiān rén   píng yóu yùn