度清霄

宋代 张继先
五更五点五更残。青冥风露逼人寒。扶桑推出红银盘。城门依旧声尘喧。明暗二景交相转。生来死去纷易换。道人室中天宇宽。日出三竿万启关。
gēng diǎn gēng cán qīng míng fēng rén hán sāng tuī chū hóng yín pán chéng mén jiù shēng chén xuān míng àn èr jǐng jiāo xiāng zhuǎn shēng lái fēn huàn dào rén shì zhōng tiān kuān chū sān gān 竿 wàn guān