度清霄

宋代 张继先
二更二点二更深。宫钟声绝夜沈沈。明月满天如写金。同光共影无昏沉。起来间操无弦琴。声高调古惊人心。琴罢独歌还独吟。松风涧水俱知音。
èr gēng èr diǎn èr gēng shēn gōng zhōng shēng jué shěn shěn míng yuè mǎn tiān xiě jīn tóng guāng gòng yǐng hūn chén lai jiān cāo xián qín shēng gāo diào jīng rén xīn qín hái yín sōng fēng jiàn shuǐ zhī yīn