度清霄

宋代 张继先
一更一点一更初。城门半掩行人疏。茅庵潇洒一事无。孤灯相对光清虚。蒲团安稳身不拘。跏趺大坐心如如。月轮微出天东隅。空中露出无名珠。
gēng diǎn gēng chū chéng mén bàn yǎn xíng rén shū máo ān xiāo shì dēng xiāng duì guāng qīng tuán ān wěn shēn jiā zuò xīn yuè lún wēi chū tiān dōng kōng zhōng chū míng zhū