读秦碑

宋代 吕本中
秦人跨九州,欲以传万世。立石名山傍,往往章得意。 至今见遗刻,字体甚雄异。壮哉苍藓文,未改回屈势。 风雨所侵蚀,中有千丈气。严如虬龙蟠,深若铁石利。 馀威到山鬼,谨守敢失坠。汉魏能书人,亦岂可睥睨。 未能识藩篱,何止趁姿媚。初无一日雅,但有三舍避。 文章又奇古,迁雄盖苗裔。观其所称述,肯为尊者讳。 巧言未大失,末乃为俗累。呜呼结绳前,此又谁与记。 君臣共无为,垂拱天下治。春秋纪日月,大易垂彖繫。 嬴氏厌休息,动以衡石计。斯翁变古文,程邈分篆隶。 自此更滋蔓,日以趋简易。驰驱千百年,漫有纸笔费。 谁能罢烦文,尽扫诸天外。此书虽见存,或以少为贵。 持此槁木枝,我亦无甚愧。
qín rén kuà jiǔ zhōu   chuán wàn shì shí míng shān bàng wǎng   wǎng zhāng    
zhì jīn jiàn   shén xióng zhuàng zāi cāng xiǎn wén wèi   gǎi huí shì    
fēng suǒ qīn shí   zhōng yǒu qiān zhàng yán qiú lóng pán shēn   ruò tiě shí    
wēi dào shān guǐ   jǐn shǒu gǎn shī zhuì hàn wèi néng shū rén      
wèi néng shí fān   zhǐ chèn 姿 mèi chū dàn   yǒu sān shè    
wén zhāng yòu   qiān xióng gài miáo guān suǒ chēng shù kěn   wèi zūn zhě huì    
qiǎo yán wèi shī   nǎi wèi lèi jié shéng qián   yòu shuí    
jūn chén gòng wéi   chuí gǒng tiān xià zhì chūn qiū yuè   chuí tuàn    
yíng shì yàn xiū   dòng héng shí wēng biàn wén chéng   miǎo fēn zhuàn    
gèng màn   jiǎn chí qiān bǎi nián màn   yǒu zhǐ fèi    
shuí néng fán wén   jǐn sǎo zhū tiān wài shū suī jiàn cún huò   shǎo wèi guì    
chí gǎo zhī   shén kuì