读钱申伯与仲弟唱和次韵见意

宋代 李纲
未忘世故似梅仙,謦欬那离狗马间。肯信片言功若药,坐使四海安如山。 从来疗疾应须艾,宁有艾丸如许大。扁鹊先知今岂无,和缓高谈良有在。 钱郎志气绝可人,不减风流温太真。新诗欲嗣汲黯直,陋巷更甘原宪贫。 我有故园依北阜,松菊归来知好否。著鞭愿子勉为先,我已摧颓瞠若后。
wèi wàng shì shì méi xiān   qǐng kài gǒu jiān kěn xìn piàn yán gōng ruò yào zuò   shǐ 使 hǎi ān shān    
cóng lái liáo yìng ài   níng yǒu ài wán biǎn què xiān zhī jīn   huǎn gāo tán liáng yǒu zài    
qián láng zhì jué rén   jiǎn fēng liú wēn tài zhēn xīn shī àn zhí lòu   xiàng gèng gān yuán xiàn pín    
yǒu yuán běi   sōng guī lái zhī hǎo fǒu zhù biān yuàn zi miǎn wèi xiān   cuī tuí chēng ruò hòu